Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

CÂY MỘC GIÀ TRỔ HOA

Cô gái ấy không thấy lên tiếng bao giờ. Khuôn mặt sống động với đôi mắt to trong sáng đầy biểu cảm. Nụ cười lúc rạng rỡ, lúc mơ màng khiến người ta hiếu kỳ. Lặng lẽ và khoan thai, đôi khi tôi có cảm tưởng đó chính là Giáng Kiều, nàng tiên bí mật rời bức họa trên tường nhập thế.
Chị Hạnh thấy tôi chăm chú dõi theo cô bé, liền chép miệng: Khổ thân con bé, từ năm 10 tuổi nó đã không nói được rồi. Con bé thông minh lắm, nhưng khổ nỗi khác người, cái gì người ta thích thì nó không thích. Chị hạ thấp giọng khi cô gái ghé đến gần, tay cầm một chiếc khăn thêu khẽ nâng lên sát má chị tôi, hơi mỉm cười. Gật đầu chào tôi, rồi nhìn vào mắt chị như ướm hỏi. Tìm được câu trả lời rồi, cô gái nhẹ nhẹ bước đi. Không có một tiếng động nào cũng như lúc bước vào, chỉ có làn hương dìu dịu còn vương lại. Hương của hoa Mộc sau vườn, ngọt ngào bí mật, đột nhiên làm sống lại những ngày còn bà ngoại, những ngày chúng tôi còn là mấy cô bé tóc buộc đuôi gà đuổi nhau sau lưng bà ngoại dấu yêu...


Tôi không tìm thấy hoặc chưa thể tìm ra chút “sợ người” nào ở Diệu Anh. Khách khứa ghé quán café của chị Hạnh hình như cũng đã rất quen với sự hiện diện yên lặng đó. Diệu Anh rất khéo léo khi pha chế lẫn lúc thiếu người phục vụ. Cô có thể hiểu ý khách hàng và đáp ứng yêu cầu của khách nhanh nhẹn và duyên dáng hơn bất cứ cô bé trẻ trung mặc đồng phục nào của quán. Tôi quyết định làm bạn với cô gái mắt to đang nhìn tôi chăm chú một cách ân cần pha chút hiếu kỳ con trẻ. Cô bé tiến lại phía tôi rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện dò hỏi, tôi gật đầu.
Em nhoẻn miệng cười rồi nhẹ nhàng ngồi xuống. Tay cầm cây bút chì màu gỗ nhạt, đưa nhanh trên tập giấy con con: “Chị ơi, chị là người trồng hai cây Mộc ở sau bụi Hồng gai ạ?”. Tôi bất giác mỉm cười, giơ tay mượn bút: “Còn em là người hay hái hoa phải không?”. Cô gái cười, tay mải miết: “Nếu em không hái hoa sẽ buồn lắm đấy, ai bảo chị đi rồi không ai chăm hoa nữa, chị Hạnh bận suốt ngày, không có thời gian”.
Tôi lại cầm lấy bút: “Cảm ơn em nhé, chị không ngờ cây còn sống được. Hồi chị đi cây gầy guộc lắm, mẹ chị bảo chắc cũng chẳng sống nổi đâu. Ngày xưa cây Mộc của bà ngoại rất nhiều hoa, thế mà bà mất đi cây không ra hoa nữa, dẫn dần cũng khô héo lại... Thì ra em đã cứu cây hộ chị, cảm ơn em!”
Từ hôm về tôi vẫn chưa dám ra đây. Có quá nhiều kỷ niệm có thể làm tôi rơi nước mắt. Mà tôi thì không muốn khóc. Bà ngoại hay ngồi đây vuốt vuốt lưng tôi say sưa kể về thời thiếu nữ của bà. Dưới gốc Ngọc lan này cậu Ba đã hái bao nhiêu là nụ cho mẹ chơi đồ hàng, bị ông ngoại đánh đòn. Tôi thấy từng khuôn mặt của mười mấy, 20 năm cả ngọt ngào và nông nổi. Nghe tiếng cười thiếu nữ lao xao, tiếng chân rón rén, tiếng chim ngơ ngác... Tôi không còn thích vào đây nữa từ khi bà mất, chị Thy qua đời và cha bỏ chúng tôi đi...
Diệu Anh bước nhanh lại gần tôi khi thấy tôi thẫn thờ, mắt hơi đỏ lại. Cô nhìn tôi dò hỏi và đột nhiên mạnh dạn kéo 2 má tôi ra. Tay ra hiệu còn mắt thì vừa cười vừa nghiêm nghị: “Em có bảo chị ra vườn để khóc đâu?!”
Tôi thấy mình giống như anh chàng Bảo Ngọc quay lại Đại Quan Viên khi lầu cũ vắng không, sập sè én lượn. Cô gái đi trước tôi yểu điệu như nàng Đại Ngọc nhưng không rơi lệ buồn thương. Kéo tôi tới gần cuối vườn, em khẽ đẩy tôi tới trước. Vé mặt hài lòng, mãn nguyện: “Chị nhìn đây này, cố nhân của chị đấy, 2 cây Mộc đã lớn thế rồi đây!”
Trong ánh nắng xuân nồng ấm, 2 bụi cây đứng đó nở tràn hoa trắng, thơm xao xuyến như một loài cây huyền thoại ở thiên đường. Cây khiêm nhường mà mạnh dạn, thanh mảnh mà phong sương. Ôi! Tôi chẳng thể nào nhận ra cây nữa! Cô gái bật cười, mắt lấp lánh niềm vui.

Đây là loài cây mà ngoại tin là gắn với bản mệnh của tôi. Vì từ nhỏ cái gì có hương Mộc tôi đều mê cả. Mẹ nói hồi ông của mẹ làm quan ở thành Nam, được người ta tặng cây Mộc gốc đâu ở tận bên Tàu, cụ thích lắm. Thời thiếu niên, cụ từng theo cha đi sứ, tận mục sở thị chuyện “Sen thơm ngàn dặm, Quế nở 3 thu”, rồi về lòng vương vấn mãi. Được cây hoa Mộc, cứ 3 tháng lại nở 1 lần bất kể xuân, hạ, thu, đông cũng gọi là sống lại chút tình hoa cỏ. Trong nhà thành lệ, mùa xuân ai cũng dâng biếu một gốc Mộc hoa. Sau này kể cả khi bà ngoại theo chồng, gia cảnh có khác cũng vẫn giữ lòng yêu chuộng loài hoa đó. Thời con gái không phải ai cũng biết tên bà ngoại là Mộc Anh, nhưng ai cũng biết gia đình bà nức tiếng về vườn Mộc...
Mấy mươi năm vật đổi sao dời, giờ tôi lại đứng đây, trước hai gốc Mộc mãn khai đầy sức thanh xuân con gái. Không còn những kỉ niệm buồn, chuyện xưa đã khép lại. Bởi vì bên tôi, Diệu Anh đứng đó, khuôn mặt dịu dàng tràn ngập lời nhắc nhở hiện tại: Dẫu thời gian không ngừng lại, cây vẫn kiên cường nở hoa!

                                                                                                                         Hồng Hân

HOA MỘC MÙA XUÂN

 Hoa mộc, cái tên nghe dung dị, mộc mạc hư vốn của hoa. Hoa mộc nhỏ trắng xinh như chiếc cúc áo, hương hoa mộc phảng phất mà dịu ngọt. Loại hoa không kheo sắc, khoe hương như hoa hồng, hoa ly, cũng không khoe sắc như hoa hải đường. Cụ Nguyễn Du đã mô tả:
“Hải đường lả ngọn đông lân
Giọt sương gieo nặng, cành xuân la đà”.
Còn hoa mộc lặng lẽ, thân thương được trồng trong chậu để dưới hiên bên cửa sổ, người ưu tư ngồi trong cửa sổ nhấp chén trà thơm, mùi hương hoa mộc man mác mà ngát tình quê hương. Hoa mộc sống một đời tinh khiết, không bon chen nơi phồn hoa, không bày đặt trên lọ, trưng trên bàn, cứ lặng lẽ với sự thân quen mộc mạc. Chính vì sự khiêm nhường, tinh khiết đó, hoa mộc được cung tiến nơi miếu mạo, chùa chiền.

Mùa xuân về đi vãn cảnh nơi chùa, trong uy nghiêm của hương khói, trong suy nghĩ, kính cẩn tâm linh, hình bóng hoa mộc đã hiện ra với tất cả lòng thành của phật tử và những người đầu năm ngưỡng mộ cầu may. Cây hoa mộc mảnh mai, hoa tròn xinh, trắng nhỏ, lá như lá chè xanh. Giữa mùa xuân, nhiều hoa đua nở, hoa mộc vẫn dung dị, e ấp nơ nụ khiêm nhường. Đời hoa mộc lặng lẽ, âm thầm và dịu dàng tỏa nhẹ hương thơm. Hoa mộc ở với cây, với cành chung thủy, từ lúc kết nụ, ra hoa đến khi hoa tàn nhị héo cũng âm thàm về với gốc, với cây. Hoa mộc, vốn dung dị nên không đi đâu khỏi cành, khỏi cây, nếu ai đó thương yêu mà lòng lãng mạn ngắt một cành nhỏ cài lên mái tóc thề, thế là hoa có dịp theo nắng, gió hòa vào trời đất. Mùa xuân trên con đường phố, anh thợ làm vườn trồng cây cảnh theo yêu cầu người mua, hoa mộc được đưa lên xe về tầng cao góp sự mát lành, xanh tươi cho những ngôi nhà đang cởi lòng cùng nắng, gió.
Người quê trồng hoa mộc để hưởng thụ thú thanh tao khi chiều xuống, đêm về, mùi thơm hoa mộc lại khêu gợi nỗi niềm quê kiểng. Dù ai đi đâu, xa quê, có dịp trở về thấy hoa xoan tím li ti nở khắp đường làng hay vườn nhà ai cây bưởi xum xuê một màu hoa trắng nhị vàng đang rủ rê hấp dẫn đàn ong, bầy bướm thì hoa mộc vẫn dung dị, khiêm nhường.

Hoa mộc vốn xưa nay cứ là mộc mạc, chưa ai gửi lời gói vào chiếc khăn tay để mùi thơm cho lòng bối rối để rồi nhờ hương thơm nói họ tình yêu. Tôi muốn thả lòng như hoa mộc, dung dị mộc mạc với “hữu xạ tự nhiên hương”, không phải phô trương, khoe mẽ. Sự lặng lẽ âm thầm, hương thơm là sự thanh cao rất đáng kính trọng.
Dù không phải loại cây cao, bóng cả nhưng cứ làm cây nhỏ tỏa hương bên hiên nhà hay nơi đình, chùa, miếu mạo cũng đáng làm cho lòng ta ngưỡng mộ, thân thương.
Mùa xuân, trăm hoa đua nở nhưng nhìn hoa mộc nở, lòng lại miên man câu nói người xưa “mỗi cây, mỗi hoa, mỗi nhà, mỗi cảnh”.

                                                                                                   Tản văn của Văn Song

HOA MỘC TRONG GIÓ XUÂN

Hương Mộc trong gió xuân

Hoa Mộc thường nở vào mùa thu (khoảng tháng 8 âm lịch) và vào đầu mùa xuân kéo dài đến hết mùa xuân.
Có một loài hoa khi xuân về gợi về một miền cổ kính, chân quê. Hoa mộc – Một cái tên giản dị dân dã. Dường như đây là một loài hoa gắn với thôn quê Việt Nam, gắn với đền chùa miếu mạo.
DSC09621 Hương Mộc trong gió xuân
Xưa khi còn bé tôi đã từng theo mẹ về quê, hoặc lên chùa vào những dịp đầu xuân. Tôi đã có ấn tượng về một loài hoa mà hương thơm của nó nhẹ nhàng, thoang thoảng trong gió xuân. Hoa màu trắng, cánh nhỏ xinh xinh. Trước khi hoa nở những búp hoa nhú lên trên cành như những đốm xanh, thế nhưng khi những búp hoa đó đến thì, chúng lại nở ra màu trắng. Hương thơm thoang thoảng quyến rũ.
Hương thơm ngát cả ngày nhưng có lẽ quyến rũ nhất là vào buổi sáng, khi những giọt sương còn đọng trên cành, đứng bên cây hoa Mộc ta sẽ cảm nhận được mùi hương thật nhẹ nhàng mà thanh cao. Tôi đã có dịp được so sánh một vài loại hương hoa vào dịp xuân về.
Ở quê, nhiều nhà, nhất là ở vùng đồng bằng sông Hồng, người ta hay trồng ở sân nhà, bên mái hiên một số cây cảnh, cây hoa. Có một dịp tôi về nhà anh bạn ở Văn Giang - Hưng Yên. Sáng ra tỉnh dậy vươn vai, mở cửa ra sân, làm vài động tác thể dục hít thở khí trời trong lành ở một vùng quê thanh bình, cảm thấy thật hạnh phúc giữa thiên nhiên với những cây những hoa gắn với người dân nơi đây.
Bên trái nhà cây bưởi đang đơm hoa – hoa bưởi ngát hương, hương thơm thật sâu như muốn níu kéo người ta lại gần. Trước hiên nhà là hàng cây hoa hồng leo màu trắng lại có mùi quyến rủ riêng không lẫn vào đâu được. Giống hoa hồng leo có hương thơm rất đặc trưng thơm sâu và lâu nhưng lại có cảm giác nhẹ nhàng tinh khiết. Tôi bước tiếp xuống sân chợt lại thấy một mùi hương khác, ngó quanh, hóa ra là hương hoa mộc từ hai cây mộc trồng ở hai bên bậc lên xuống hiên nhà. Tôi không để ý vì hoa Mộc nhỏ màu trắng thấp thoáng từng chùm hoa nhỏ xinh xinh. Thỉnh thoảng từng làn gió nhẹ nhàng vờn quanh làm hương Mộc cũng nhẹ nhàng lan tỏa. Chính mùi hương đó đã làm tôi quan sát kỹ hơn tới cây hoa Mộc ấy. Hình như với những loài hoa màu trắng, hương của nó rất thơm.
Có nhiều loài hoa trắng, có loài thơm về đêm nhiều hơn như hoa Dạ Hương, hoa Nhài; có loài chỉ nở về đêm như hoa Quỳnh. Riêng có mấy loài hoa ở nhà anh bạn tôi kể trên hoa lại thơm nhất là về buổi sáng. Các hoa có màu trắng thường thơm nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Dường như màu trắng gợi về sự trong trắng và tinh khiết, nên mùi hoa của nó cũng gợi sự trong trắng tinh khiết, làm cho người thưởng thức hoa khi thưởng thức mùi hương của nó cũng phải nhẹ nhàng tinh tế mới thấy hết vẻ đẹp của hương hoa.
Osmanthus fragrans800b Hương Mộc trong gió xuân
Cảm nhận về vẻ đẹp của các loài hoa không chỉ qua màu sắc mà còn qua cả hương thơm của hoa.
Người ta thường cảm thấy vẻ đẹp của hoa qua màu sắc, nhưng theo tôi cảm nhận về vẻ đẹp của hoa còn cần có sự cảm nhận đặc biệt, đó là cách cảm nhận về hoa. Người biết thưởng hoa là phải biết cảm nhận được cả sắc lẫn hương của hoa. Có một số loài hoa chỉ có sắc mà không có hương và vì thế giá trị của nó kém hấp dẫn đi một nửa.
Trở lại với hoa Mộc. Cây Mộc không đẹp lắm. Người trồng nó ít khi cắt tỉa. Không hẳn vì nó tên là Mộc mà người trồng để mộc, bởi không cắt tỉa để cây phát triển tự nhiên mới có nhiều cành để nuôi hoa. Đặc điểm của hoa mộc là hoa vừa phát triển ở kẽ lá, hoa vừa phát triển ở thân cành. Hoa Mộc thường nở vào mùa thu (khoảng tháng 8 âm lịch) và vào đầu mùa xuân kéo dài đến hết mùa xuân.
Chăm cây hoa Mộc cũng không phải cầu kỳ như chăm hoa Địa Lan hoặc Phong Lan. Phải chăng vì dễ sống nên dễ chăm mà nhiều người coi hoa mộc là hoa dân dã. Tất nhiên muốn cho cây hoa phát triển đều cần phải chăm sóc. Nhưng có lẽ vì từ lâu đã gắn với người dân quê nên cây hoa Mộc ít bị bệnh. Hoa Mộc vì thế được nhiều người trồng vườn nhân giống để bán cho những ai yêu thích hương hoa Mộc. Gần đây nhiều nhà các khu đô thị nhất là kiểu nhà vườn, nhà biệt thự có đất để trồng hoa cũng đã đưa cây hoa Mộc về trồng ở vườn nhà mình.
Tuy thế, tôi vẫn thấy hoa Mộc rất hợp với đất vườn ở thôn quê hoặc rất hợp với phong cảnh nơi đền chùa miếu mạo. Hương hoa Mộc ở những nơi thanh tịnh, yên bình như vậy thật quyến rũ con người, gợi cho con người trở về với thiên nhiên, sống chậm cho mình; để lắng lại những suy tư về thời cuộc, để cho lòng mình thanh thản về nơi chốn yêu thương; để sống sao cho tốt hơn trong cuộc sống mai ngày…

                                                                                              Trần Bá Giao – Xuân 2014
 

HOA MỘC HƯƠNG

HOA MỘC HƯƠNG

Sinh ra nhỏ bé nhất nhà
Mọi người thường gọi em là Mộc Hương
Thân gầy mảnh dẻ dễ thương,
Chùm hoa nhỏ trắng tỏa hương dâng đời.
Hương thơm man mát tuyệt vời
Dịu dàng e ấp như lời tình yêu
Trăm hoa đua nở sớm chiều
Bao nhiêu hoa ấy bấy nhiêu cuộc đời,
Góp vào hương sắc đất trời
Non sông tươi đẹp,rạng ngời sắc xuân.

                                                     Tác giả - Trần tuấn Hải

TRÀ ƯỚP HOA MỘC

Ướp trà với hoa mộc

Mưa nhẹ nhẹ kèm theo cái lạnh se se của mùa đông xứ Huế nên không thể quét lá ở khoảng sân trước chánh điện. Những chiếc lá rời cành, để trơ lại cành cây trong không gian. Sau những giây phút mưa lạnh ngờ ngợ thì mặt trời cũng ló dạng.

37772604_02eb87b888_d.jpg
Ảnh minh họa

Tôi tranh thủ đi quét khoảng sân mà giật mình nghe mùa xuân đang dần đến. Trong cái lạnh mùa đông, cứ tưởng tất cả cảnh vật khép mình ẩn lạnh đợi đến ngày vươn mình chào đón mùa xuân, ai dè cây mộc lại nở trắng hoa.
Lạ lùng loài cây hoa tuy nhỏ thế mà hương lại thơm khiến lòng người khó cưỡng lại. Không thơm kiểu nồng mà dịu dịu, lại thơm lâu, thơm dai. Hoa màu trắng, nhỏ như sự khiêm tốn đến mức không còn hiện hữu giữa cuộc đời thế mà lại được con người ta biết đến bởi hương thơm. Một chụm nhỏ hoa vừa nở cũng đủ để chủ nhân nhận ra sự hiện diện của nó. Chính vì hương thơm đặc trưng đó mà nó là một trong những thứ hoa quý dùng để ướp trà.
hoa moc.jpg

Hoa mộc nhỏ như cọng trà và thơm lâu...
 

Cái thú uống trà là được thưởng thức hương trà xông lên mũi và vị đắng đọng lại ở cuống họng. Người ta thường hay ướp trà với hoa sen, hoa sói, hoa lài và không thể thiếu hoa mộc. Hoa nhỏ như cọng trà nhưng lại thơm lâu, thơm dịu khiến nó trở nên sang trọng khi dùng ướp trà.
Ở chùa Huế, chùa nào cũng nhiều cây cảnh và trong số đó không thể thiếu đôi cây mộc trước hiên chùa hay trước tháp Tổ. Nó ra hoa. Hiện diện của nó như thách thức với thời tiết mùa đông mà cũng dường như còn cho con người một sự chuẩn bị để đón chờ ngày xuân. Ôi, hoa nở rồi. Tôi đang tranh thủ ướp trà hoa mộc cho ngày Tết.
 

CHUYÊN CUNG CẤP VÀ BÁN CÂY HOA MỘC, CÂY MỘC CẢNH, CÂY HOA MỘC CẢNH, CÂY HOA MỘC HƯƠNG. LH 0983922654/01684589528




Thông tin tham khảo:
https://www.facebook.com/cayhoamoc/photos_stream?ref=page_internal




Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

LH 0983922654/01684589528 bán cây hoa mộc, cây mộc cảnh, cây hoa mộc cảnh, cây hoa mộc hương, cây mộc


Hoa mộc hay cây mộc, mộc tê, quế hoa (tên khoa học: Osmanthus fragrans) là loài thực vật bản địa của châu Á, từ đông Himalaya đến Hoa Nam (Quý Châu, Tứ Xuyên, Vân Nam), Đài Loan, nam Nhật Bản.

Đặc điểm hình thái:
Hình dánh: Hoa mộc là cây bụi hoặc cây gỗ nhỏ, thường xanh, có thể cao 3–12 m.
Lá cây hoa mộc: Lá dài 7–15 cm và rộng 2,6–5 cm. Hoa màu trắng, vàng nhạt, vàng hoặc vàng cam, dài khoảng 1 cm, mùi thơm mạnh.
Hình dạng hoa và quả: Hoa của cây hoa mộc ra rải rác quanh năm, nhưng chủ yếu là mùa thu, hoa mọc thành chùm ở kẽ lá gần ngọn, có màu vàng thơm, đài có bốn răng, tràng có bốn cánh dày hơi liền nhau tại gốc, có hai nhị đối nhau, bầu có hai lá noãn cũng dính nhau phía gốc hoa. Quả hạch hình bầu dục, màu lục, chứa một hạt, nhưng ít khi thấy quả hoa mộc.’

Đặc điểm sinh lý:
Cây hoa mộc ưa ẩm, hơi chịu bóng, là loại cây thân gỗ nhỏ cao 2 – 3,5 m, phát triển nhiều cành, cành non dẹp và phồng lên tại các mấu. Lá hoa mộc nhỏ, có phiến thon, dài 5 – 12cm, rộng 2 – 4cm, dầy không lông, mép có răng nhọn nhỏ.